Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2009

Thể dục thẩm mỹ


Một tối khuya các con đã ngủ hết, chồng đang say sưa xem tennis trên TV vợ rúc vào nách chồng thẽ thọt:" dạo này anh thấy em có béo không?". Chồng:" béo". Vợ sa sầm mặt xòe tay ( dù biết chồng chỉ nói sự thật và chỉ sự thật mà thôi, hic) :" Cho em tiền em đi hút mỡ bụng" (đùa tí cho vui chứ 2 lần sanh nở, nghiến răng nghiến lợi sanh thường giờ ngu gì mà cho dao kéo động vào người, hiiiii). Chồng :" nhưng béo đẹp, cần gì lóc mỡ bụng". Huuuu

, lại còn thế nữa. Làm gì có khái niệm béo mà đẹp cơ chứ. Lóc mỡ, làm như người ta là con cá không bằng ( lóc phi lê cá ). Vợ: "vậy em sẽ đi tập thể dục thẩm mỹ tối 2 -4 - 6, anh ở nhà trông con."


Vậy là sau 2 năm rưỡi mình mới trở lại phòng tập thẩm mỹ (hồi có bầu Bông nghỉ tập, giờ Bông 18 tháng Mẹ mới được rảng rang chút và chắc cũng chỉ được 3 tháng hè này thôi). Nhà gần trung tâm thể thao nên cũng tiện, đi bộ chút xíu là đến. Cũng có thích hơn đi bộ vòng vòng vì ở phòng tập có cô hướng dẫn, có mọi người cùng tập nên cũng vui, có nhạc. Sau 1 tiếng đồng hồ nhảy như cào cào mồ hôi vã ra như tắm, giò cẳng đau ê ẩm nghĩ bụng lượng calo tiêu hao chắc nhiều hơn đi bộ 45 phút. Có một ẻm cao trắng xinh ( 1m6, 52kg ), mình bảo ẻm, chị mà chuẩn như em chị khỏi đi tập. Ẻm nói ẻm muốn gầy bớt 2kg nhưng tập 3 tháng nay chưa giảm được chút nào. Ẻm còn đoán mình 27 tuổi nữa chứ, chả biết ẻm có nịnh (đểu) mình không nữa. Chẳng vui chẳng buồn mình toe toe: " chị 33 rồi".

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Hai dì cháu

1.jpg picture by heotoc

Cô Hằng và Minh Châu

Đúng ra phải gọi là dì Hằng nhưng gọi cô riết quen. Ai mà không biết thì cứ tưởng cô Hằng là em gái bố Thắng. Trông hai cô cháu cũng giống nhau, mặt trái xoan. Hai cô cháu cùng hợp nhau ở khoản thích Make up. Thỏ thích trang điểm nhưng mẹ LA lại vô cùng vụng về trong khoản này. Một vài lần Thỏ thắc mắc sao mẹ không có đồ trang điểm như cô Hằng. Mẹ trả lời mẹ không thích. Thỏ nói con thích lắm, lớn lên đi làm rồi con sẽ mua đồ trang điểm và con trang điểm cho mẹ xinh đẹp. Mỗi lần cô Hằng đi đám cưới và make up, Thỏ ngồi xem cô vẽ vời vô cùng say mê và còn tư vấn nữa chứ , đại khái là cô phải làm thế này, chỗ này màu mày, chỗ kia màu kia và cô Hằng làm theo Thỏ, quả nhiên kết quả khả quan . Thỏ điệu đà trong ăn mặc. Ở nhà và đi học có thể mặc đơn giản nhưng đi chơi thì cũng lựa chọn quần quần áo áo. Hôm nào cả nhà đi chơi mẹ mặc đồ hơi xấu là có ý kiến ngay, chạy ngay vô tủ quần áo, lựa cho mẹ bộ đẹp hơn năn nỉ mẹ thay. Mà Thỏ điệu cũng do mẹ thôi, mẹ hơi bị nghiền mua váy áo cho con gái .

Giao thừa 2009


bố Thắng mở Champagne đón giao thừa 2009 ở nhà ông bà nội Thỏ Bông


Lập gia đình được 7 năm nhưng Tết 2009 là năm đầu tiên đón Tết với ông bà nội Thỏ Bông. Mọi năm ở nhà riêng ở SG, gần đến lúc cúng giao thừa ông xã có nhiệm vụ đến nhà bà ngoại lấy đồ cúng (bà chuẩn bị giúp) về chỉ việc bày ra cúng và ráng ăn cho bằng hết vì sáng mùng 1 là lên đường đi du lịch (năm thì Nha Trang, năm thì Đà Nẵng, năm thì Vũng tàu...) nên kính thưa các loại vàng mã là mẹ cháu hóa ngay sau khi cúng giao thừa (mặc dù khi đi mua người bán cũng dặn dò cái này hóa mùng 1, cái này đốt hôm Hóa vàng nhưng nhà cháu toàn đi chơi đến mùng 6 mới mò về). Hiếm khi đón tết ở SG, chỉ có 2 năm con còn nhỏ quá không đi đâu dược thì phải chịu. Mẹ sinh Thỏ và Bông đều rơi vào cuối năm dương lịch nên đến Tết nguyên đán thì cũng mới được hai hoặc ba tháng (quá nhỏ để đi tung tẩy). Tết nào phải ở lại SG thì ôi chao là buồn. Tết nhất gì mà nắng ơi là nắng, chẳng muốn bước chân ra ngoài đường nữa là ăn với chả uống. Bây giờ là thời đại của béo phì, mọi người chuyển sang khái niệm Chơi tết hơn là Ăn tết. Nhưng giao thừa năm nào cũng như năm nào, chồng chuẩn bị trước 1 chai Champagne, đúng thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, chồng sẽ bật nút cụng ly với vợ và lì xì cho vợ nữa chứ

. Có một năm hai vợ chồng gây nhau đúng hôm 30 tết cứ tưởng năm ấy cắt vụ cụng ly, thế rồi kịch bản cũ vẫn được hoàn thành
.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Chào lớp một

Lớp Một ơi, lớp Một
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước...

Chào bảng đen cửa sổ
Chào chỗ ngồi thân quen
Tất cả chào ở lại
Đón các bạn nhỏ lên.

Chào cô giáo kính mến
Cô sẽ xa chúng em
Làm theo lời cô dạy
Cô sẽ luôn ở bên.

Lớp Một ơi, lớp Một
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước.

IMG_6089.jpg picture by heotoc

noel 2009

Hầu như bài thơ này ai cũng biết. Mình nhớ rất rõ hôm mình học bài thơ này là buổi học cuối cùng của lớp l ở trường Hoàng Văn Thụ TP Hải Phòng (sau này đổi tên thành trường Phan Bội Châu). 7 tuổi chắc đã biết thế nào là buồn. Hôm đó mình cũng cảm thấy buồn, nhớ cô giáo, nhớ bảng đen, cửa sổ, chỗ ngồi… Thỏ cũng sắp học xong lớp 1. Hôm qua trước khi đi ngủ mẹ hỏi Thỏ khi con học bài chào lớp 1 con cảm thấy thế nào? thỏ trả lời: “con cảm thấy buồn rầu, con nhớ cô, nhớ bàn nhớ ghế, nhớ cửa sổ. Mà BUỒN RẤU là gì hả mẹ? Thôi, mai con tra từ điển tiếng việt – ý là không cần mẹ giải thích”. Thú thật thỉnh thoảng Thỏ lại hỏi ý nghĩa một số từ khó, thường là tính từ, mẹ giải thích xem ra không tự tin lắm nên rinh ngay một cuốn từ điển tiếng việt về cho con tự tra cứu.

Năm nay Thỏ được học sinh giỏi, được là cháu ngoan Bác Hồ. Học sinh giỏi thời nay hơi bị “lạm phát”. Lớp Thỏ có 35 bạn thì 27 bạn học sinh giỏi, 7 bạn học sinh tiên tiến, 1 bạn không xếp loại (đây là số liệu thống kê mẹ nghe ở buổi họp phụ huynh học kỳ 1). Nhưng trong suốt 1 năm học ấy đã có biết bao buổi tối hai mẹ con học bài cùng nhau (Thỏ chưa tự giác học bài, cứ phải có mẹ ngồi kế bên mới tập trung, lâu lâu mới có một hôm phấn khởi kêu mẹ đọc báo mạng đi con tự học một mình). Rồi có một lần đi học thêm con té từ trên bàn xuống đất vì ngủ gục. hồi đó mới vào học lớp 1 được 2 tháng, chắc con chưa quen với nếp sinh hoạt mới. Đang từ lớp Lá, chơi là chính sang đi học phải học hành. Bố thấy vậy liền bắt mẹ hỏi thủ tục chuyển con từ lớp tăng cường tiếng anh sang lớp thường. Mẹ gặp cô Linh chủ nhiệm, cô can mẹ rằng con ngừơi ta muốn học lớp tăng cường không được chị lại xin ra, mà bé Châu học cũng được lắm chị đừng chuyển cháu đi, học lớp này cháu quen bạn rồi. Hồi thi đầu vào lớp tăng cường bố mẹ định cho con đi thi cho vui nên chả ôn ả gì cả. Thi chơi đậu thiệt nên phải học. Tỷ lệ cũng là 1 chọi 4 chứ bộ. 160 bạn thi nhưng chỉ lấy có 35 bạn thôi.

Kết thúc 1 năm học vất vả, như mẹ đã hứa tuần sau con sẽ đi xem kịch thiếu nhi ngày xửa ngày xưa với chị Na, Bê và bạn Beo. Bố mẹ sẽ mua tặng con cái xe đạp màu hồng như con ao ước (chả biết có màu hồng không nhỉ?). Đầu hè đi du lịch Nha Trang hay Mũi Né gì đó, cuối hè đi Vũng Tàu và lại vào năm học mới. 3 tháng hè con sẽ học tiếng Anh ở VUS. Chà, 7 tuổi mà busy quá nhỉ? Hè này học tiếng Anh này, tập xe đạp này, có thể học bơi (bố mẹ đang cân nhắc vì tóc con đang bị rụng không hiểu có phải tại nước hồ bơi không?).

Chào lớp một

Lớp Một ơi, lớp Một
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước...

Chào bảng đen cửa sổ
Chào chỗ ngồi thân quen
Tất cả chào ở lại
Đón các bạn nhỏ lên.

Chào cô giáo kính mến
Cô sẽ xa chúng em
Làm theo lời cô dạy
Cô sẽ luôn ở bên.

Lớp Một ơi, lớp Một
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước.


Hầu như bài thơ này ai cũng biết. Mình nhớ rất rõ hôm mình học bài thơ này là buổi học cuối cùng của lớp l ở trường Hoàng Văn Thụ TP Hải Phòng (sau này đổi tên thành trường Phan Bội Châu). 7 tuổi chắc đã biết thế nào là buồn. Hôm đó mình cũng cảm thấy buồn, nhớ cô giáo, nhớ bảng đen, cửa sổ, chỗ ngồi… Thỏ cũng sắp học xong lớp 1. Hôm qua trước khi đi ngủ mẹ hỏi Thỏ khi con học bài chào lớp 1 con cảm thấy thế nào? thỏ trả lời: “con cảm thấy buồn rầu, con nhớ cô, nhớ bàn nhớ ghế, nhớ cửa sổ. Mà BUỒN RẤU là gì hả mẹ? Thôi, mai con tra từ điển tiếng việt – ý là không cần mẹ giải thích”. Thú thật thỉnh thoảng Thỏ lại hỏi ý nghĩa một số từ khó, thường là tính từ, mẹ giải thích xem ra không tự tin lắm nên rinh ngay một cuốn từ điển tiếng việt về cho con tự tra cứu.



Năm nay Thỏ được học sinh giỏi, được là cháu ngoan Bác Hồ. Học sinh giỏi thời nay hơi bị “lạm phát”. Lớp Thỏ có 35 bạn thì 27 bạn học sinh giỏi, 7 bạn học sinh tiên tiến, 1 bạn không xếp loại (đây là số liệu thống kê mẹ nghe ở buổi họp phụ huynh học kỳ 1). Nhưng trong suốt 1 năm học ấy đã có biết bao buổi tối hai mẹ con học bài cùng nhau (Thỏ chưa tự giác học bài, cứ phải có mẹ ngồi kế bên mới tập trung, lâu lâu mới có một hôm phấn khởi kêu mẹ đọc báo mạng đi con tự học một mình). Rồi có một lần đi học thêm con té từ trên bàn xuống đất vì ngủ gục. hồi đó mới vào học lớp 1 được 2 tháng, chắc con chưa quen với nếp sinh hoạt mới. Đang từ lớp Lá, chơi là chính sang đi học phải học hành. Bố thấy vậy liền bắt mẹ hỏi thủ tục chuyển con từ lớp tăng cường tiếng anh sang lớp thường. Mẹ gặp cô Linh chủ nhiệm, cô can mẹ rằng con ngừơi ta muốn học lớp tăng cường không được chị lại xin ra, mà bé Châu học cũng được lắm chị đừng chuyển cháu đi, học lớp này cháu quen bạn rồi. Hồi thi đầu vào lớp tăng cường bố mẹ định cho con đi thi cho vui nên chả ôn ả gì cả. Thi chơi đậu thiệt nên phải học. Tỷ lệ cũng là 1 chọi 4 chứ bộ. 160 bạn thi nhưng chỉ lấy có 35 bạn thôi.



Kết thúc 1 năm học vất vả, như mẹ đã hứa tuần sau con sẽ đi xem kịch thiếu nhi ngày xửa ngày xưa với chị Na, Bê và bạn Beo. Bố mẹ sẽ mua tặng con cái xe đạp màu hồng như con ao ước (chả biết có màu hồng không nhỉ?). Đầu hè đi du lịch Nha Trang hay Mũi Né gì đó, cuối hè đi Vũng Tàu và lại vào năm học mới. 3 tháng hè con sẽ học tiếng Anh ở VUS. Chà, 7 tuổi mà busy quá nhỉ? Hè này học tiếng Anh này, tập xe đạp này, có thể học bơi (bố mẹ đang cân nhắc vì tóc con đang bị rụng không hiểu có phải tại nước hồ bơi không?).

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

hình ảnh

Photobucket
thỏ 8 tháng
Photobucket
Bông 7 tháng
Photobucket
mẹ và Thỏ
Photobucket
bố mẹ và Thỏ
Hồi Thỏ tầm 1 tuổi, có mộ lần mẹ ẵm Thỏ đi chơi ở công viên gần nhà, có một chị osin đang cho em bé nhà chủ cũng đi dạo ở công viên tiến đến và hỏi em bé này bố mẹ người nước nào hả chị? Người ta trả chị một tháng bao nhiêu? Huu , chị ấy tưởng mẹ là osin và tưởng Thỏ là con tây vì lúc nhỏ Thỏ da trắng, tóc vàng, mắt sâu giống em bé người Nga.

Thỏ và ông bà ngoại

Photobucket
Thỏ 8 tháng. Ngày ấy ông ngoại còn "trai tráng" quá
Photobucket
ông ngoại công kênh tớ
Photobucket
"ông cũng biết lật hả ông?"
Photobucket
với bà ngoại