Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011
TPHCM sắp có thêm hàng loạt cao ốc chọc trời ( theo Dân trí )
Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011
Tản mạn đầu xuân
Ngày tám tháng giêng âm lịch.
Ngày này các chùa thường làm lễ cúng sao giải hạn, mình cũng thành tâm đến chùa nhờ các sư cúng giúp. Chùa Kim Liên gần nhà. Hôm nay là ngày lễ lớn nên rất đông phật tử đến lễ phật. Khi về ,đang loay hoay dắt xe thì nghe tiếng nói: " ra hả cưng?" hóa ra là anh trông xe muốn dắt xe giúp mình vì chỗ để xe hơi chật. Có vài anh trông xe đều mặc áo dân phòng ( chắc các ảnh đến chùa làm công quả và ổn định trật tư chung giúp chùa - có thể theo chỉ đạo của Công an phường - thế là tốt rồi ). Bãi giữ xe không lấy tiền và cũng không có thùng tiền "tùy hỉ". Nếu có giữ xe lấy tiền hay thùng "tùy hỉ" thì mình cũng rất hoan hỉ bỏ tiền vô. Mọi người cứ để xe đó rồi khóa cổ xe lại, các anh ấy trông giúp và sắp xếp xe cho gọn gàng. Khi lấy xe ra các chị em chân yếu tay mềm còn được các anh dắt giúp. Mình chẳng phải bồ ảnh nhưng nghe tiếng "cưng" cũng rất êm tai
Lại nhớ hôm 27 Tết mình đi mua bưởi có cành lá về chưng. Có một dì lớn tuổi trông cũng lam lũ, dì mua một lúc 30 quả bưởi đẹp, dì cẩn thận nâng niu từng trái bưởi, tự tay xếp vào cần xé, trái nọ đè lên trái kia mà không bị rụng cánh lá rồi thuê xe ôm chở đi. Mình hỏi nhà dì có bao nhiêu ban mà dì mua nhiều thế. Dì bảo dì mua mang vô chùa cúng Phật. Bưởi đẹp ngày Tết không hề rẻ và đáng quý nhất là thái độ của dì với Phật ( niềm tin tín ngưỡng ).
28 tết, mình và chồng đi chùa Lá ở nhà Bè, mang cho bọn trẻ mồ côi ở chùa đó ít xà bông giặt và xà bông tắm. Chùa vẫn thế, ngổn ngang gạch vữa, xây vài năm mà chưa xong vì không có kinh phí nhưng đồ mọi người mang đến từ thiện ngồn ngộn, các sư chưa có thời gian sắp xếp. Nhiều nhất là gạo, dầu ăn , mùng mền chiếu gối và sách vở ( mới tinh ) vì chùa Lá nuôi các em nhỏ mồ côi. Chùa Lá tuy nghèo nhưng chùa thường xuyên đi làm từ thiện cho người nghèo ở vùng sâu vùng xa như Bình Phước, Lâm Đồng ( chắc theo tinh thần lá rách ít đùm lá rách nhiều
Nhắc đến chùa chiền, mình nhớ có anh làm hãng tàu kể một kỷ niệm không vui lắm khi vợ chồng ảnh đi tham quan chùa Thầy. Có một chị trung niên cứ đi theo vợ chồng ảnh kể về di tích này kia ở chùa Thầy, hai vợ chồng ảnh tưởng chị này cũng đang đi vãn cảnh chùa nên nói chuyện qua lại với chị đó. Sau đó chị kia đòi ảnh 100 ngàn tiền công cho nửa tiếng làm "hướng dẫn viên du lịch" . 100 ngàn, có thể nhà chị đó được một buổi chợ, còn với anh này thực sự không là gì vì nhà ảnh đã từng đi du lịch châu Âu hay nghỉ dưỡng ở những resort vài trăm đô / đêm là thường nhưng ảnh thấy khó chịu vì cảm giác bị lừa gạt. Một ấn tượng xấu cho cả chuyến đi vãn cảnh danh lam cổ tự, ấn tượng xấu cả về con người, địa danh nơi đó ... chỉ vì 100 ngàn. Anh ấy kể được với tôi thì ảnh cũng có thể kể với nhiều người khác nữa.
Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011
Sữa đậu nành

Sáng sớm ghé chi cục Thuế Q7 làm chút việc tư, xong việc vẫn còn sớm chán - vẫn kịp vô công ty mà không bị trễ làm. Lúc đợi bác giữ xe thối tiền chợt liếc thấy một bác bán tàu hũ và sữa đậu nành. Đàn ông bán rau, trái cây hay bán giày dép mình đã gặp nhiều rồi nhưng đây là lần đầu tiên thấy một anh bán tàu hũ (giống tào phớ ngoài Bắc), tất nhiên ảnh cũng không gánh như mấy chị mà bán bằng xe đẩy. Tranh thủ lúc chưa có khách bác ăn sáng. Mì gói (có vẻ nấu sẵn ở nhà, mì đã trương nở hết và đựng vào cà mên nhựa). Người đàn ông này trên dưới 40, tầm anh xã nhà mình nhưng cao to và đẹp trai hơn nhiều. Bác ngồi đó, vừa ăn sáng vừa bán hàng, vẻ mặt tươi tắn, có vẻ rất sẵn sàng bắt tay vào công việc của ngày mới. Dù không thích sữa đậu nành lắm (mình hảo sữa tươi hơn) nhưng mình vẫn mua một bịch, mình muốn hưởng ké một chút tinh thần sẵn sàng cho một ngày mới như bác ấy. Còn bạn, bạn có một công việc tốt hơn bác ấy, tại sao cũng có buổi sáng trước khi đến sở, bạn lại mệt mỏi, nhăn nhó hay chán nản nhỉ?
Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011
Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011
Lại "Vũng Tàu"
Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010
Hoa Hướng Dương
Bức tranh họa sĩ Van Gogh giữa cánh đồng hoa hướng dương
Hoa Hướng dương và ước vọng hướng tới mặt trời (20-07-2010)

