Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

bác P

Bạn  thân mến,

Hôm qua tớ đi thăm bác P. CFS bạn ạ. Bạn có nhớ bác ấy không, bác ấy đang bị lao  (là bác ấy nói với mọi người thế) còn tớ nghĩ trong suy nghĩ của nhiều người có lẽ bác bị K rồi.  Bác ấy gầy lắm, còn khoảng 45 cân thôi. Bác ngồi trông nhỏ thó và mệt mỏi, nói chuyện với mọi người cũng là cả một cố gắng lớn, giọng phều phào tớ nghe câu được câu chăng. Bác kể bác uống 3 lần thuốc 1 ngày, mỗi làn 1 chục viên, đến nỗi đến giờ uống thuốc, nhìn thấy thuốc là bác nổi nóng. Uống nhiều kháng sinh liều cao rất mệt và nóng, nó bào dạ dày của bác, mà bác lại chả ăn được. Cả ngày bác chỉ ăn tí cháo loãng và uống ensure mà cũng chẳng được nhiều vì ăn vào là nhợn ói, đến uống nước lọc cũng không uống được nhiều. Tớ băn khoăn tự hỏi liệu có phép màu nào giúp bác khỏi bệnh và quay lại V làm không nhỉ? Khó lắm bạn ạ, nếu bác vẫn không ăn được. Thực phẩm sẽ giúp con người duy trì sự sống, nếu bác cứ không ăn được thế này thì bác giống ngọn đèn dầu, đèn cứ cháy mà dầu không được châm vào thêm, từ từ dầu sẽ hết và ngọn lửa sẽ tắt. Tớ thăm bác xong mà lòng buồn vô hạn, biết rằng SINH - LÃO - BỆNH - TỬ là quy luật muôn đời mà lòng không khỏi ngậm ngùi. Rồi tớ nhớ đến câu thơ mà tớ đọc được ở đâu đó " Cuộc đời ngắn tựa gang tay. Ngọt ngào không hết đắng cay làm gì". Đúng quá bạn nhỉ, cuộc đời ngắn lắm, tại sao mình cứ đắng cay với mình, đắng cay với người dù là tại mình hay tại người thì cũng chẳng nên đắng cay, đắng đót...

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Ai cũng có phú yếu lòng như thế..!

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung


Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Vì trái tim anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có một người nào đó diễm phúc sau em


Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Cho dù với em đó sẽ là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường

Ðừng dằn vặt mình vì đã lỡ nói yêu thương
Ai cũng có những phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Ðến trong nhau bằng những phút dối lừa.!

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Khoe hình em gái


Cô dâu




Hôm đám cưới có một cậu bạn của cô dâu và chú rể gặp mẹ Thỏ hỏi có phải chị là mẹ của bé kia không ( tay chỉ Thỏ), mẹ Thỏ bảo đúng rồi có gì không em, cậu ấy lại vặn vẹo chị có nói thật không, em thấy bé giống chị Vân hơn. Nhiều người đều thấy Thỏ giống bác Vân, thế là mỗi Bông là con gái mẹ, trán dô mũi tẹt, hic.



 

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Ngày của Mẹ

Sáng nay thấy Mẹ kể chuyện qua điện thoại là cô Út ghé nhà chơi tặng Mẹ ít money và một tí sau xin vay lại, chắc cổ nhớ ra thiếu tiền mua bán gì đó. Mẹ cười bảo nó có đưa Mẹ cũng giữ giùm chứ Mẹ lấy của chúng mày làm gì. Tối về đọc báo mạng mới nhớ ra chắc nhân ngày của Mẹ cổ muốn ... Hồi tuổi teen cổ hay làm mẹ buồn nhưng cổ  là đứa sống tình cảm và cổ cũng rất yêu Mẹ theo cách của cổ

 


Và cái ngày Mẹ mong chờ cũng đến là ngày 24/11/2010




Ngày cổ Vu Quy chắc là ngày vui nhất của Mẹ  nên Mẹ cười rất tươi




Nhân Ngày của Mẹ, "chép" vào đây bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân


Mẹ
Đỗ Trung Quân



Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua. Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa ... của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày ... sẽ tới !

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Đôi bạn cùng tiến


Nàng và tôi học chung từ lớp 3, lên cấp 3 thì mỗi đứa học một trường nhưng vẫn chơi chung. Sau đó loanh quanh thế nào cùng di chuyển vào SG sinh sống. Rồi một ngày đẹp trời năm 2002 theo vai vế tôi phải gọi nàng bằng chị. Giờ thì mỗi lần họp lớp hay họp họ đều có mặt nhau 

. Tuy chỉ có điều tôi chưa bao giờ gọi nàng bằng chị M được, vẫn xưng hô mày tao chí tớ, hehhehhe... 

Hai áo xanh


Hai vòng thạch anh tóc

Hai nhẫn ngọc bích


Hai mắt kính


Thậm chí là 2 mụn ruồi ăn hàng ở mép

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Những đôi giày

Mình có sở thích hơi lãng phí là thích giày. SG chiều nay giữa mùa khô mà bầu trời kỳ cục, lất phất mưa, rồi lại tạnh, rồi lại mưa, bầu trời âm u đến là chán. Phải ra khỏi nhà cái, chưa biết đi đâu, chả biết làm gì, thôi thì đi mua sắm ( đúng cái tật .. rất phụ nữ ). Mua cho cô cháu gái cái quần sooc jean giả váy, cái tuổi teen của nó thật khó mặc đồ, thêm nữa là phooc nàng lại hơi thô, càng khó nữa - nên mặc đồ ít đẹp.


 Rồi ghé tiệm giày si quen, rước về thêm 2 đôi nữa, mỗi đôi có một một lý do chính đáng để được mang về nhà. Một đôi giày bít màu đen cao 7 phân - lâu lắm rồi mình không đi giày bít đen vì trông cứ già già, nhưng đôi này có cái mũi giày đẹp - hiệu Renoma ( mình đang dùng giỏ xách hiệu này - tất nhiên là hàng si

 ) và giày bít đen dễ phối đồ. Một đôi xăng đan 5 phân màu vàng trông dễ thương và mình chưa có đôi xăng đan màu vàng nào
. Về nhà nhìn tủ giày không còn chỗ trống, quyết định thanh lý bớt. Cũng hơi ngậm ngùi vì mỗi đôi là một kỷ niệm, này là đôi giày T&T màu kem  - cao 9 phân đi đúng 2 lần - 1 lần chụp album cô dâu và 1 lần đi đúng vào ngày cưới - 08/03/2002. Sau đó vì hơi cao nên mình chẳng mang nữa. Cái khóa của nó sau 9 năm đã han gỉ. Này là đôi giày bệt màu đồng nhũ vàng mình mang khi mang bầu Bông. Này là đôi xăng đan Sembonia chồng mua ở Parkson  tặng nhân 08/03 năm nào đó
 , màu vàng đồng, dây - quai nhũ bạc. Này là đôi giầy bốt đen, mình đã cùng nó đi bộ trên đường Điện Biên Phủ - HP, đến quán cafe New Story gặp mấy người bạn cũ sau 16 năm, mình đã cùng nó đi bộ xem chợ hoa HP Tết năm 2008-2009, mình đã cùng nó đi Yên Tử năm đó nhưng vì nó hơi cao nên đến Yên Tử mình đã phải mua đôi giày bata để leo núi, hic. Này là đôi giày bít màu nâu - có cái nơ bằng vải voan mình mua ở chợ Tam Bạc - mua giày vì không phải không có giày đi mà đôi khi đến một vùng đất nào đó mình thích mua một món đồ làm kỷ niệm - đôi giày này mua với tâm trạng ấy. Này là đôi giày mũi búp bê nhưng lại cao gót, chị Hà cho ̉ vì nàng ấy không thích giầy cao gót, này là đôi xăng đan trắng đính vài chục cái cúc đồng vàng chóe, mình mua ở Vũng Tàu, đi được 2 mùa Tết - Tết tây và Tết ta vùa rồi.- đúng là hàng Trung Quốc - dở òm.... Xuất xứ giày của mình thì đủ nơi, giày mới thì Trung Quốc, hàng Việt Nam xuất khẩu, giày chính hãng tại VN như Giày Pasteur, Giày Đông Hải, Vascara..., cao cấp hơn tí nữa thì Sembonia, Charles &Keith. Nhưng mình vẫn có thú vui là tìm mua những đôi giày si còn mới, hàng này thường độc đáo, không đụng hàng và màu sắc lạ. Vậy đó, mỗi đôi có một kỷ niệm riêng, chả hiểu tại sao mình lại nhớ những chi tiết nhỏ nhặt ấy nữa. Những đôi này đến kỳ "thanh lý" là vì giày không đi thường xuyên nó cũng tự cũ đi theo thời gian, như đôi giày cưới đã 9 năm rồi còn gì. Và một lỗi giày cao gót hay gặp phải mà mình cũng phải "thanh lý" dù mọi thứ khác còn tốt là bị sút gót, lộ  ra cái thanh kim loại bên trong - không thay gót được, đi trong văn phòng hay lên xuống cầu thang nghe rõ tiếng kêu cốp cốp
. Sau khi giải tán bớt 9 đôi , mình đếm lại cơ số giày còn lại cũng còn 12 đôi
.